Chào mừng quý vị đến với Website của Chu Văn Bien.

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > THƯ GIÃN >

Họ Đã Thành Công Như Thế Nào

HỌ ĐÃ THÀNH CÔNG NHƯ THẾ NÀO ?

 

 

“Tôi phát hiện ra 1 điều thú vị rằng, đa phần những nhân vật kiệt xuất, có tài sản lớn nhất, được người ta nhắc đến nhiều nhất lại thường xuất thân từ hai bàn tay trắng hoặc giả nếu có thì cũng lèo tèo, chả thấm tháp gì. Tuy nhiên, tất cả bọn họ đèu có 1 thứ mà người thường không dễ gì có được. Có lẽ đó chính là bí quyết thành công của họ. Tôi thấy ai nấy đều có khát khao làm giàu tột bậc và có 1 ý chí vững chắc, 1 tính cách mãnh liệt, rắn rỏi. Tưởng như là gặp bất cứ 1 thất bại nào, họ đều có thể vùng dậy ngay sau đó được.”

 

 

 

 

 

Đây là bài diễn văn của Larry Ellison (Chủ tịch Oracle) tại ĐH Yale vào lễ tốt nghiệp năm 2000 và cũng vì nó, ông bị lôi ra khỏi sân khấu khi đang diễn thuyết. 

"Là SV tốt nghiệp từ ĐH Yale, tôi xin lỗi nếu các bạn có thể chịu đựng được phần mở đầu trước, nhưng tôi muốn các bạn làm một điều gì đó cho tôi. Xin hãy nhìn chung quanh bạn. Hãy nhìn người bạn cùng lớp bên trái bạn. Hãy nhìn người bên phải bạn. Bây giờ, hãy xem xét điều này: 5 năm nữa, 10 năm nữa, thậm chí 30 năm nữa, kì quặc là những người bên trái bạn sẽ trở thành người thua cuộc. 
Người ngồi bên phải bạn lúc đó cũng là người thua cuộc. Và bạn, người ở giữa sẽ như thế nào? Bạn có thể mong mỏi điều gì hơn? Rốt cục bạn cũng sẽ là một gã tồi mà thôi. Tất cả đều thua. Tất cả. Thực tế, khi tôi tìm kiếm trước trong số những người trước mặt tôi hôm nay, tôi không thấy được hàng ngàn tia hi vọng cho một ngày mai tươi sáng. Tôi không thấy hàng ngàn người lãnh đạo tương lai trong hàng ngàn ngành công nghiệp. Tôi chỉ thấy hàng ngàn kẻ thua cuộc. Bạn lo lắng ư? Dễ hiểu thôi. Sau cùng, tôi, Lawrence "Larry" Ellison, người bỏ học đại học nửa chừng, cả gan hùng hồn thốt ra những điều trái lẽ phải như thế trước khóa tốt nghiệp của một trong những viện có uy tín nhất đất nước này? 
Tôi sẽ nói cho các bạn biết tại sao? 
Bởi vì tôi, Lawrence "Larry" Ellison, người giàu thứ hai trên hành tinh, là một kẻ bỏ học giữa chừng, mà các bạn thì không. Bởi vì Bill Gates, người giàu nhất thế giới dù sao đi nữa cũng là một kẻ bỏ học giữa chừng, mà các bạn thì không. Bởi vì Paul Allen, người giàu thứ ba trên thế giới, cũng bỏ học ĐH giữa chừng, và bạn thì không làm điều đó. Và cứ tính như thế tiếp tục đi. Cho đến Michael Dell, người giàu thứ 9 trên thế giới và ngày càng đi lên rất nhanh, cũng là một thằng bỏ học giữa chừng và bạn, vâng chính lại là bạn, không như thế. Bạn thấy đảo lộn rồi ư? Có thể hiểu được mà. 
Vì vậy hãy để tôi chọc giận cái tôi trong bạn bằng cách chỉ ra, một cách thẳng thắn, là bằng cấp của bạn chẳng có giá trị gì hết. Phần lớn các bạn, tôi tưởng tượng là, đã trải qua 4,5 năm ở đây, bằng nhiều cách bạn cố gắng học và chịu đựng những gì sẽ có lợi cho bạn trong những năm sắp tới. Bạn đã lập ra một thói quen làm việc tốt. Bạn đã thiết lập nên một mạng lưới các quan hệ để có thể giúp đỡ bạn khi bạn vấp ngã trên con đường của mình. Và bạn đã tạo ra những gì có quan hệ suốt đời với từ "cách chữa bệnh". 
Tất cả điều đó đều tốt. Sự thật là bạn sẽ cần đến mạng lưới đó. Bạn sẽ cần những thói quen làm việc chăm chỉ. Bạn sẽ cần "cách chữa bệnh". Bạn sẽ cần nó vì bạn không bao giờ bỏ học nửa chừng, và chính vì thế, vâng, bạn sẽ không bao giờ ở trong số những người giàu nhất thế giới. Oh, chắc chắn là làm theo cách của bạn sẽ không bao giờ vươn tới số 10, 11 như Steve Ballmer. Nhưng mà, tôi không nói cho bạn biết là thực sự ông ta đang làm cho ai phải không? 
Và để có được thành tích đó, ông ta đã bỏ học. Hơi trễ, đó là sai lầm lớn. Cuối cùng, tôi nhận ra rằng, nhiều bạn ở đây, hi vọng là đa số các bạn, tự hỏi rằng " Tôi có thể làm cái gì đây? Không còn hi vọng cho tôi nữa sao?" 
Thật sự là không. Quá trễ rồi. Bạn đã miệt mài quá nhiều, tôi nghĩ là bạn biết là quá nhiều. Bạn sẽ không là người thứ 9. Bạn có một cái mũ dính liền, tôi không ám chỉ đến cái mũ vuông ( trong đồng phục lễ tốt nghiệp) mà bạn đang đội trên đầu. Hmm… Bạn thực sự thấy lo lắng ư ? Dễ hiểu mà. Vì thế đây có lẽ là dịp tốt để nuôi dưỡng niềm hi vọng. Không phải cho các bạn mà là cho khóa mới sắp tới kia. Các bạn là đồ phế thải rồi, vì thế tôi sẽ để các bạn lãnh mức lương thảm hại 200.000 đô la một năm, nơi mà đơn xin vào làm của các bạn sẽ được những thằng bỏ học hai năm trước đây kí. 
Thay vào đó, tôi muôn mang lại hi vọng cho những bạn mới vào trường. Tôi muốn nói với các bạn, là tôi nhấn mạnh điều này: nên bỏ học. Hãy xếp đồ đạc và cả những ý tưởng lại và đừng quay trở lại nữa. Bỏ học đi. Đứng dậy đi. 
Điều tôi muốn nói với bạn là cái mũ và áo choàng tốt nghiệp sẽ kéo bạn xuống chắc chắn như là những người bảo vệ kia sẽ lôi cổ tôi xuống khỏi sân khấu này… 
(Đến lúc này thì chủ tịch của Oracle bị mời xuống khỏi sân khấu)

 

 

KẾT LUẬN: :

 

Nội dung bàn luận của chúng ta xoay quanh câu hỏi: Tại sao trong nhiều lĩnh vực những người thành công nhất thường lại là ko qua bất kì một trường lớp nào??? Nhiều người " đức cao, sở học rộng " nhưng năng lực làm việc lại thua kém người ko học hành đàng hoàng, tử tế, ko có bằng ĐH??? Em đưa ra 1 số nguyên nhân sau, các bác đánh giá xem đúng sai đến đâu:


1/ Người học ĐH đầu óc, tư duy bị áp đặt bởi những mô thức sách vở, lí thuyết làm thui chột khả năng sáng tạo. Hệ quả là xử lí công việc máy móc, khô cứng, ko linh hoạt.
2/ Học ĐH thiếu sự lăn lộn thực tế, yếu tố quan trọng nhất trong tác nghiệp. Mao Trạch Đông sinh thời kịch liệt phê phán bệnh coi trọng lí luận, xa dời thực tế. Đọc sách còn dễ hơn bắt lợn, tại vì khi bắt, lợn có thể nhảy, có thể kêu còn sách vở thì ko thể nhảy, ko thể kêu, ta có thể nằm đọc,đứng đọc, ngồi đọc, khi ko muốn đọc nữa thì gấp lại. Ko gì dễ hơn đọc sách, bắt lợn khó hơn. 
3/ Tuyển chọn sinh viên dựa trên trình độ học tập của học sinh sau 12 năm phổ thông là chưa tối ưu, ở tuổi 18 con người chưa bộc lộ hết tài năng, tiềm năng. Ở khía cạnh này xem ra triết lí giáo dục: "đào tạo liên thông từ anh bảo vệ nhà hát Lớn lên giáo sư mỹ học " của bác Incog em đúng. 
4/ Thời gian đào tạo ĐH quá dài, sinh viên bị nhồi nhét bởi quá nhiều kiến thức chả dính dáng gì đến công việc sau này. Em đọc báo biết 20% giáo trình giảng dạy ĐH ở VN là ko cần thiết, có thể lược bỏ. 
5/ Chất lượng giáo dục đại học kém: ĐH là trường cấp 4 không khác mấy so với trường phổ thông, vẫn là thầy chép trò ghi, cuối kỳ thi hết môn, ai học thuộc nhiều thì điểm cao. Không có những cách đánh giá kiểm tra chính xác năng lực làm việc, tư duy sinh viên. Cộng thêm tệ nạn quà cáp, đút lót, xin điểm, chạy điểm; thi đầu vào khó, thi đầu ra dễ, chỉ cần vào đại học là sẽ có bằng tốt nghiệp.

Luận điểm 3,4,5 là những vấn đề của giáo dục ĐH VN.

 (Từ diễn đàn của THPT chuyên LAM SƠN )


Nhắn tin cho tác giả
Cường Bùi @ 11:14 13/07/2011
Số lượt xem: 1476
Số lượt thích: 0 người
No_avatarf

dung la nhu vay, li thuyet xa roi thuc te!

 

 
Gửi ý kiến